Hèn ta thơ
Nguyễn Hàn Chung
1
quê
biết chắc mình trơn như cá
thấy bộ dạng bức hiếp
tự nhiên một sát na rùng mình
run bắn người
nghiêng chao
trong đầu không hiện một mảnh thơ nào
lấy gì để vịn ?
2
kiểng
buổi sáng ỏm tỏi căm thù
tang thương dày xéo
miệng hô như két
đọc thơ thợ vanh vách
bắt nhỏ học thuộc
buổi chiều get line
chờ kẻ thù kêu tên interview
con đường mù tăm sáng bảnh chọe !
3
dân
quần quật quần quật
ngày mười ba tiếng
xương đánh đu với da
ốc đau no
còn phải lo tôm bên nhà đớn khát
còn tơ tưởng cách tân xiếc chữ
phỉnh dỗ hèn ta
4
thơ
ông chính quăng cư..
ông chát quăng l…
ông đợi quăng că…
chẳng thành nhà thơ cả đó sao
cớ gì kỳ khu thôi xao tỉ mẫn
dẹp mẹ ẩn dụ hàm ngôn du dương dụ gái
chuyên trị thơ tục thơ rác thơ phàm cực khoái
sướng quá ta !
5
trá
quần dân ngu muội của Khổng Khâu
quần sinh mê muội của các tay lừa dối vĩ đại
tất thảy quần nhơn xuân lép hạ kẹp đều muốn quần
nhưng bị luộc nên bao giờ cũng xiết
6
thuật
ông Lê ông Trần hưởng cái án lâu năm thành tinh
rợn liều luộc chữ
đạt dần sáng giá cách tân
kẻ mon men chưa bị đóng đinh
cũng đòi cương
thành kẻ đạo
mà không được tuẫn bao giờ …
7
ngẫm
thường trong mười người
có đến chín người không ưa ngụy quân tử
trong chín người có đến mười người
chấp chịu chân tiểu nhân
có điều ai cũng lắc đầu nguây nguẩy
ngay khi chỉ có thơ với mình
8
tung
bông phèng khoác lác vừa phải
cho qua
thơ rác thơ dơ vừa phải
cho qua
hũ nút tắc tị nhiêu bấy
cho qua
xào đi xào lại chôm chỉa
cho qua
một chút quê quê sông sông cỏ cỏ
một chút em em anh anh bưởi bòng rạ rơm
rứa là thành nhà thơ
xoắn lấy nhau thỏa thuê tha hồ tung hứng
9
rụi
ông nào sắp tiêu ma cũng ức
giấu ba mặt ngấm vào trong
di bút di cảo di ngôn luộc tùm lum
bởi biết ngày di quan đã tới
còng lưng gánh thời đại mình
nhất định thơ hèn người hèn không có lổ…
huống gì ta miệng sên gan sứa
26/5/2008
