Họa chữ
Nguyễn Hàn Chung
Một duộc mèo mả gà đồng xúm xít nhau
gán cho con chữ một mớ tội tình
gạt phắt ra khỏi cái gọi là văn chương ngôn bản
buộc nó sống đời lây lất vỉa hè bến xe góc chuồng kẻ chợ
sợ làm bẩn chữ cõi trên
xóm đĩ gọi xóm bình khang
bợ đít xưng anh hùng ỏm tỏi
hiểm ác dai thành kiên cường
ép gái nhà lành bán trôn hoa sói hoa hòe hồng lâu kỹ nữ
làm đồng chữ có ích gì
sao không nói huỵch toẹt ra cho nó đã
tôi thường phục lăn những kẻ ít ăn học
ăn một đọi nói một lời
không biết phủ lên cứt đái cuộc người những lời dối gian hoa mỹ
mấy ông nhà thơ nâng bi gọi là nhã ngữ
mấy bà buôn gánh bán bưng cóc biết thuyền quyên
miệng chữ thơm tho ra sao
vén váy quai thao chửi càn mệt nghỉ
ẩn trong miệng trôn toan tính thấp hèn điếm thúi
bẻ chữ tạo gông cùm chúng sinh mê muội
tòa tuyên vô tội nếu chữ không mang ý đồ gian trá
từ tim đen mà ra
mẹ hiền bên nầy mụ ác phía bên kia
phỉnh phờ thôi eo ơi vĩnh hằng bất diệt
August 10/08
Phác lộ
Nguyễn Hàn Chung
Phác lộ anh thiên tài cống rãnh
bủng beo em thời gian
rồi cũng trôi qua một đận bầm dập
mong ngóng nỗi gì
cái gì đến đã đến sẽ đi
cái gì đi đã đi sẽ đến
rốt cục tàn hơi tỉnh thức
quay về hú vang câm tức ngực
mụ người khói cay con mắt
không một ngụm rượu mà giọng cứ nhừa nhựa ủ ê thở hắt cớ sự lên bàn phím
ký tự bấu vào nát tan
cập nhật hóa ngai thờ đoạn trường cống rãnh
Phác lộ em những đường cong phập phù hằng cữu
sướng thiên thu cây cỏ không biết buồn
ái ngại những đợt trận phồn hoa phủ bùn lên nội y
con cúi
em à em
khói thuốc có trù yểm rù quyến được ai đâu
mà hăm hở đốt đền
anh sần sùi hét toáng lên cho đỡ mỏi chứ nào dám xa em sợ vung vãi tình yêu gây tội tình lũ nhóc
nỗi buồn chó điên sùng sục cắn cấu vết thương vừa kéo da non
phác lộ mùa thu mòn con đường giãy giụa
đừng trưng ra nữa quên đi đủ rồi
phù du làm sao mà nở bông huống hồ đòi đậu trái
chẳng qua bụi bẩn nhét đầy
giấc mơ anh mang máng có em
bao giờ cũng đến đi vô tăm tích
Phác lộ yếm em một giây huyền ảo
che chắn nỗi buồn ngập ngụa
tất thảy
ngai thờ cống rãnh
biến mù đi
August 8/08