Hèn ta thơ
Nguyễn Hàn Chung
1
quê
biết chắc mình trơn như cá
thấy bộ dạng bức hiếp
tự nhiên một sát na rùng mình
run bắn người
nghiêng chao
trong đầu không hiện một mảnh thơ nào
lấy gì để vịn ?
2
kiểng
buổi sáng ỏm tỏi căm thù
tang thương dày xéo
miệng hô như két
đọc thơ thợ vanh vách
bắt nhỏ học thuộc
buổi chiều get line
chờ kẻ thù kêu tên interview
con đường mù tăm sáng bảnh chọe !
3
dân
quần quật quần quật
ngày mười ba tiếng
xương đánh đu với da
ốc đau no
còn phải lo tôm bên nhà đớn khát
còn tơ tưởng cách tân xiếc chữ
phỉnh dỗ hèn ta
4
thơ
ông chính quăng cư..
ông chát quăng l…
ông đợi quăng că…
chẳng thành nhà thơ cả đó sao
cớ gì kỳ khu thôi xao tỉ mẫn
dẹp mẹ ẩn dụ hàm ngôn du dương dụ gái
chuyên trị thơ tục thơ rác thơ phàm cực khoái
sướng quá ta !
5
trá
quần dân ngu muội của Khổng Khâu
quần sinh mê muội của các tay lừa dối vĩ đại
tất thảy quần nhơn xuân lép hạ kẹp đều muốn quần
nhưng bị luộc nên bao giờ cũng xiết
6
thuật
ông Lê ông Trần hưởng cái án lâu năm thành tinh
rợn liều luộc chữ
đạt dần sáng giá cách tân
kẻ mon men chưa bị đóng đinh
cũng đòi cương
thành kẻ đạo
mà không được tuẫn bao giờ …
7
ngẫm
thường trong mười người
có đến chín người không ưa ngụy quân tử
trong chín người có đến mười người
chấp chịu chân tiểu nhân
có điều ai cũng lắc đầu nguây nguẩy
ngay khi chỉ có thơ với mình
8
tung
bông phèng khoác lác vừa phải
cho qua
thơ rác thơ dơ vừa phải
cho qua
hũ nút tắc tị nhiêu bấy
cho qua
xào đi xào lại chôm chỉa
cho qua
một chút quê quê sông sông cỏ cỏ
một chút em em anh anh bưởi bòng rạ rơm
rứa là thành nhà thơ
xoắn lấy nhau thỏa thuê tha hồ tung hứng
9
rụi
ông nào sắp tiêu ma cũng ức
giấu ba mặt ngấm vào trong
di bút di cảo di ngôn luộc tùm lum
bởi biết ngày di quan đã tới
còng lưng gánh thời đại mình
nhất định thơ hèn người hèn không có lổ…
huống gì ta miệng sên gan sứa
26/5/2008
Thu Quảng- Đà thu Boston
Thu Quảng -Đà thu Boston
Nguyễn Hàn Chung
Mưa mảnh dẻ rù rì điệp khúc từ New Hamsphire
Anh dìu em lụm cụm chạm bay vàng rụng
Bunker hill,Lexington,Gò nổi ,Sơn trà
Mùa trùng trùng lá xanh đâu rồi !
quắt quay bụi chuối gió nam Lào héo xàu
ngắn ngủi nụ tơ phập phồng mù tít phương trời
giông đen
Mùa hãi hùng thu xưa ơi
Anh kiệu con xoi thủng mái tranh ngước nhìn
vô vọng
sống lưng
lạnh
Bạn già hát công quả giữa chợ Dorchester
giọng khàn khàn vịt đực
Thu quyến rũ,Thu cô liêu, Thu hát cho người
thùng phước sương đầy chưa
Đôi má hóp mẹ già địu bủng beo niềm xứ sở
Freeway vun vút sáu làn xe rào rào
Sương như mo cau úp vào thảm vàng loang lổ
Lụt tràn đường cái đường đê rồi
Mẹ cúng ông chuồng bằng nước mắt
Thu ơi ta hãi thu mà thương thu như xé
Mùa chưa ngấm đã mọc mầm đau triền miên bão tuyết
gối quê nhà trong chập chờn say
Gío lì lợm quất ngược
Thu chìm trong mưa mù trừ âm âm độ
Líu lo ngọng nghịu phận lạc linh
Gió từ phương nào với anh cũng từ phương mùa đông bắc,nồm nam
Năm eo ngửa lòng hướng biển gió chướng triều lên
dập dềnh mái tôn trôi con chó già kinh hoàng ăng ẳng
Xe chui vào hầm xe lên cầu vượt
khúc tráng ca đường sá xứ người
rưng rức con đường quê mưa bùn nắng bụi
trốn tìm quanh quất bụi chuối bờ tre
Còn mấy thu vàng rơi
trên môi người tình già còn chút dây mơ rễ má
Đỉnh Trường sơn trùng trùng Harvard University cao ngất
Anh phủi hết tóc mờ bước nhanh đến thế nào cũng không bao giờ còn được tới ầu ơ ví dầu…
28/03/08
Đánh cờ một mình 1,2
Nguyễn Hàn Chung
I
Chơi cờ
ít nhất phải chơi tay đôi
Anh chơi một mình
cũng lạ !
Mỗi lần anh vượt sông
anh đều chia quân cản phá
Quay về thủ thành
anh thí mã
anh rụng pháo
anh rớt xe
cuộc cờ
tan nát cả
Cái giá phải trả
cho lối chơi cờ một mình
địch thủ cũng là Anh .
Điện Bàn- Quảng Nam 1985
II
Cờ sắp đến hồi tàn cuộc
anh còn cố dúi con tốt điều qua sông
liễu lĩnh làm cú chót
Cả đời quen thói rề rề
bây giờ xa lộ thênh thang
con mã còm chết ngáp
Thôi những cú nhảy lò cò làm oai
với chốt
thôi những nước tấn ,bình gian nan
khai cuộc
quân pháo chui vào một góc
không ngòi
hòng nổ , nã được ai
Anh điều quân đi lộn tùng phèo
chẳng quân nào đủ sức
vào vai
những nước cờ quýnh quíu
Xa mã nhà người thôi phi nước kiệu
tốt đầu anh hết nước vô cung
Quân tướng nhà mình ứng chực đầu sông ?
Houston-Texas 04/05/2008
Ngày vợ vắng nhà
NGÀY VỢ VẮNG NHÀ
Nguyễn Hàn Chung
Ngày vắng vợ, thật thần tiên
Không ai trách, chả ai phiền nhiễu ta
Thích thì cứ việc xông pha…
Không ai cản, chẳng ai ngoa ngoắt lườm
Ngày vắng vợ, khỏi chán cơm
Mấy em hàng phở mừng rơn cả người
Rủ rê, đàn đúm tới nơi
Khỏi lo mang tiếng chịu lời …quá quen
Ngày vắng vợ , múa dung dăng
Không ai bới chuyện lăng nhăng thuở nào
Không ai tra gạn vì sao
Nửa khuya còn nối mạng vào” i- meo” ?*
Ngày vắng vợ, rất… chuông reo
Nói vung chẳng sợ câu nào hớ hênh
Còn ai giám sát mà kiêng
Nâng ly hào sảng qua liền mấy chai
Thế mà không biết vì ai
Người như nắng quái mưa mai hớp hồn
Cuộc vui tàn lúc sương tan
Bạn không, hồ cạn, đèn tàn trêu nhau
Những đời vắng vợ mai sau….?