Tâm sự với em gái
Dẫu ai cũng chỉ mất suông
Riêng em mới thấm nỗi buồn mất đi…
Người đời một thoáng ướt mi
Còn em kiếp mất lấy gì bù đây ?
Buộc nhan sắc sống qua ngày
Em cầm cự với đắng cay, mệt nhoài
Gán cho cái số trần ai
Bắt hơ hớ đứng ra ngoài mé hiên
Mất còn là lẽ tất nhiên
Người ta bịa chuyện cửu tuyền lừa nhau
Em đừng niệm mãi một câu …
Ích gì, khi tóc trên đầu cứ xanh !
Cuộc này em hãy nghe anh
Muốn mong giữ tấm chung tình bền lâu
Hãy đi bước nữa, qua cầu
Mới yên lòng kẻ nằm sâu dưới mồ .
Cúng cơm cho cún
Cúng cơm cho Cún
Nguyễn Hàn Chung
Bất ngờ nỗi nhớ Cún duềnh
như con kiến cắn vào bên ngực rồi
Lá bàng xưa lót trong nôi
Mẹ ru ta, Cún đợi thời mé hiên
Chút vàng Cún đã an nhiên
Thủy chung chẳng để ưu phiền cho ai
Cơm rơi cá cặn hình hài
Cún ơi nỗi nhớ chẳng phai chút nào
Phập phù chờ cuộc thớt dao
Tiếng nhai rau ráu ậm ào máu me
Nửa vòng trái đất ơi quê !
Cún người xơi chán ê hề thức ngon
Cún vào khách sạn chon von
Cún ra mỹ viện đổi hòn tinh khôi
Buồn tôi tôi tưởng Cún tôi
Lạc linh khuất núi bao rồi còn đau
Vá vàng mực đớm theo nhau
Nỗi buồn nhược đớn ngàn sau bỗng òa
Cún nào nâng trứng hứng hoa.
Cún nào đến mảnh xương già tiêu diêu ?
NGUỴ KHÚC
NGUỴ KHÚC
Nguyễn Hàn Chung
I
Váy ngắn mỏng phơ phất
những đạo bùa cong cong đường man nhiên ẩn hiện
giọt đan điền trào phọt
thít chặt từ trán xuyên qua ức xuống
bẹn
rát lâng lâng và thốn rân rân
Ông
trên giảng đường
ngồi tréo chân thuyết một thôi một hồi
về con đường phát triển nhân cách
chúng sinh hồn nhiên nghe mê
II
rảy nước thánh từ bình bát
lông mày rũ rậm từ bi
lấp loáng thần quang thâu tóm
trưng huyễn tượng
con đùơng cứu rỗi
khang trang đền miếu đình chùa
nơi xác trú hồn đau cõi ta bà duy nhất
vô minh mờ mắt con
bất kiến mùi tanh tửi
III
từng bầy lũ lơ ngơ dậm đạp một con đường
triệu lần viễn vông lừa dối cũng hoá thành cứ thực
mù thấy đường bằng thính giác
đui đón đường bằng vành tai
ngũ giác cha không tàn khuyết
thấu cảm những gì trước khi cha chảy xiết về mô tê
còn dặn con đừng đợi đến chữ cuối bài thơ
mới dùng dấu câu chấm hết
chẳng lẽ cả đời con mắt điếc tai đui
tán tụng mãi một trường ca mộ huyệt ?
23/08/07
Bài tha phương không tám
Bài tha phương không tám
Nguyễn Hàn Chung
Sâu màu mắt làn quê không cửa
Nhớ mưa nghe rớt giọng ru khàn
Biệt là gió căng buồm níu trĩu
Em vòng thon eo ếch thương khan
Từng yêu ấp từng mê man tở mở
Từng vo ta trong cam khó thủ thường
Mòn con mắt quấn câu vào chữ rối
Phiếu thăm dò chật cứng váy mơ em
Thì cứ tống cứ tan ngần ấy tuổi
Biết cùng ai chia sớt chuyện buông tuồng
Chiều tới sáng lục tìm mưa cắm cúi
Ngón với bàn ngong ngóng đến thê lương
Gần rất lạ xa tới tầm tay với
Sợi mong manh riết róng cột âm thầm
Lầu cây khế leo tấm thân chùm gửi
Nhướng lên mù thấy rõ một xa xăm
Vẫn mụ mị lùng bùng cơn cớ trước
Và ngơ ngơ ngác ngác những phương chiều
Mùa không hắt tia nắng vàng ,vô phước
Kẻ điêu nào còn léo hánh cô liêu
Lầu cây khế TX 12/07